Tác giả
Giê-rê-mi
Nhà tiên tri
Thời gian biên soạn
khoảng 586–585 TCN
Số chương
5
Đối tượng độc giả
Dân Giu-đa bị lưu đày và những người còn sót lại tại Giê-ru-sa-lem
Giê-ru-sa-lem than thở vì sự hoang tàn và cô đơn sau khi bị lưu đày
Chương 1Đọc trong Kinh Thánh
Cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời trút xuống trên Giê-ru-sa-lem và dân sự Ngài
Chương 2Đọc trong Kinh Thánh
Nỗi khốn khổ cá nhân và niềm hy vọng vào lòng thương xót bất tận của Đức Chúa Trời
Chương 3Đọc trong Kinh Thánh
Sự đối chiếu giữa vinh quang xưa và thảm cảnh hiện tại của Giê-ru-sa-lem
Chương 4Đọc trong Kinh Thánh
Lời cầu nguyện thống thiết xin Đức Chúa Trời nhớ đến dân sự và phục hồi họ
Chương 5Đọc trong Kinh Thánh
"Ấy là nhờ sự nhân từ của Đức Giê-hô-va mà chúng ta chưa bị tiêu diệt, vì sự thương xót của Ngài chẳng dứt. Mỗi buổi sáng thì lại mới luôn, sự thành tín Ngài là lớn lắm."
Ai ca 3:22-23"Đức Giê-hô-va là tốt lành cho người nào trông đợi Ngài, cho linh hồn nào tìm kiếm Ngài. Thật tốt lành khi người ta yên lặng trông đợi sự cứu rỗi của Đức Giê-hô-va."
Ai ca 3:25-26"Thành đã ngồi cô độc thay! Thành vốn đông dân lại trở nên vắng vẻ. Thành lớn trong các nước, nay trở nên như người góa bụa. Người vốn làm chúa các tỉnh, nay trở nên phải nộp thuế."
Ai ca 1:1"Hỡi Đức Giê-hô-va, xin hãy đem chúng tôi trở lại cùng Ngài, thì chúng tôi sẽ được trở lại; xin hãy đổi mới những ngày chúng tôi như ngày xưa."
Ai ca 5:21Ai Ca là tuyển tập năm bài thơ than khóc được sáng tác sau khi Ba-by-lôn phá hủy Giê-ru-sa-lem và đền thờ vào năm 586 TCN, diễn tả nỗi đau thương tột cùng của dân Giu-đa trước sự sụp đổ của thành thánh. Dù tràn đầy bi thương, sách vẫn ánh lên niềm tin bất khuất vào sự thành tín và lòng thương xót không hề cạn của Đức Chúa Trời, đồng thời kêu gọi dân sự ăn năn và trông cậy vào sự phục hồi từ Ngài.