Kiêng ăn
Kiêng ăn trong Kinh Thánh là một kỷ luật thuộc linh, từ bỏ việc ăn uống để tìm kiếm Đức Chúa Trời tha thiết hơn qua sự cầu nguyện và khiêm nhường. Cả Cựu Ước lẫn Tân Ước đều ghi lại các cá nhân và cộng đồng kiêng ăn trong thời điểm ăn năn, than khóc và tìm kiếm thuộc linh. Chính Chúa Giê-xu đã kiêng ăn và dạy dỗ về cách kiêng ăn với tấm lòng thành thật chứ không phải để phô trương bên ngoài.
“Khi các ngươi kiêng ăn, chớ làm bộ buồn rầu như bọn giả hình; vì họ nhăn mặt, cho mọi người biết họ kiêng ăn. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, bọn đó đã được phần thưởng của mình rồi.”
Chúa Giê-su cảnh báo rằng việc kiêng ăn không nên được thực hiện để gây ấn tượng với người khác — như người cố tình trông ủ rũ để mọi người chú ý đến sự hy sinh của mình. Ông nói rằng nếu bạn kiêng ăn, hãy làm điều đó một cách lặng lẽ và tự nhiên, như thể đó là một ngày bình thường. Ý nghĩa thực sự của việc kiêng ăn là một cam kết cá nhân và riêng tư, không phải một màn trình diễn trước công chúng.
“Sự kiêng ăn mà ta chọn lựa, há chẳng phải là bẻ những xiềng hung ác, mở những trói của ách, thả cho kẻ bị ức hiếp được tự do, bẻ gãy mọi ách, hay sao?”
Câu này thách thức quan niệm rằng kiêng ăn chỉ là nhịn ăn — Thiên Chúa nói rằng việc kiêng ăn mà Ngài thực sự coi trọng là hành động giúp đỡ những người đang đau khổ hoặc bị đối xử bất công. Nói cách khác, việc kiêng ăn thực sự phải đi đôi với việc quan tâm đến người khác và chống lại sự bất công. Câu này định nghĩa lại kiêng ăn như một điều thiết thực và hướng đến bên ngoài, không chỉ là một nghi lễ tâm linh bên trong.
“Ngài đã kiêng ăn bốn mươi ngày bốn mươi đêm rồi, sau thì đói.”
Câu này mô tả Chúa Giê-su nhịn ăn trong bốn mươi ngày bốn mươi đêm trong hoang dã, cho thấy việc kiêng ăn có thể là một kỷ luật tâm linh khắc nghiệt và đòi hỏi cao. Vào cuối thời gian đó, Ngài đơn giản là cảm thấy đói — một chi tiết rất con người khiến trải nghiệm này trở nên thực tế và dễ cảm thông. Điều này cho thấy kiêng ăn có thể là cách tập trung tâm trí và tinh thần bằng cách tự nguyện gác lại những nhu cầu thể chất.
“Ðức Giê-hô-va phán: Bây giờ cũng hãy hết lòng trở về cùng ta, kiêng ăn, khóc lóc và buồn rầu.”
Thiên Chúa đang kêu gọi mọi người quay trở lại với Ngài một cách chân thành, sử dụng việc kiêng ăn cùng với khóc lóc và than thở như những dấu hiệu của sự hối hận thật sự và mong muốn thay đổi. Điều này giống như cách một người có thể bỏ ăn khi họ đang vô cùng lo lắng hoặc ân hận về điều gì đó quan trọng trong cuộc sống. Kiêng ăn ở đây là biểu hiện bên ngoài của cảm xúc sâu sắc bên trong và mong muốn chân thành để kết nối lại.
“Ðương khi môn đồ thờ phượng Chúa và kiêng ăn, thì Ðức Thánh Linh phán rằng: hãy để riêng Ba-na-ba và Sau-lơ đặng làm công việc ta đã gọi làm.”
Một nhóm tín đồ thời kỳ đầu đang cầu nguyện và kiêng ăn cùng nhau khi họ cảm thấy được hướng dẫn về mặt tâm linh để cử hai thành viên là Barnabas và Saul đi thực hiện một sứ mệnh quan trọng. Họ lại kiêng ăn và cầu nguyện một lần nữa trước khi chính thức tiễn họ ra đi, cho thấy việc kiêng ăn được dùng như một cách tìm kiếm sự hướng dẫn và chuẩn bị cho những quyết định quan trọng. Điều này cho thấy kiêng ăn là một thực hành cộng đồng gắn liền với sự tập trung, sự phân định và cam kết.
“Ấy vậy, chúng ta kiêng cữ ăn và cầu xin Ngài điều ấy; Ngài bèn nhậm lời chúng ta.”
Ê-xơ-ra cùng một nhóm người kiêng ăn và cầu nguyện cùng nhau để xin Đức Chúa Trời giúp đỡ và bảo vệ họ trong một hành trình nguy hiểm, và họ tin rằng Ngài đã đáp lời. Điều này cho thấy việc kiêng ăn được sử dụng như một hành động nghiêm túc và tập trung để xin giúp đỡ khi đối mặt với tình huống khó khăn. Nó minh họa kiêng ăn như điều đi kèm với lời cầu nguyện chân thành, nơi mọi người từ bỏ việc ăn uống để tập trung hoàn toàn vào nhu cầu cấp bách của họ.