Sự can đảm
Kinh Thánh liên tục kêu gọi dân Đức Chúa Trời hãy sống can đảm, nhắc nhở rằng sự dũng cảm thật sự không đến từ sức mạnh con người mà từ sự tin cậy nơi Đức Chúa Trời. Từ sự ủy thác của Giô-suê đến sự dạn dĩ của Phao-lô trong cơn bắt bớ, Kinh Thánh cho thấy lòng can đảm là kết quả của việc tin tưởng vào sự hiện diện thành tín của Ngài. Những người tin Chúa được khuyến khích mạnh mẽ và can đảm vì Đức Chúa Trời hứa sẽ không bao giờ lìa bỏ họ.
“Ta há không có phán dặn ngươi sao? Hãy vững lòng bền chí, chớ run sợ, chớ kinh khủng; vì Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi vẫn ở cùng ngươi trong mọi nơi ngươi đi.”
Câu này là lời động viên dành cho một nhà lãnh đạo tên Giô-suê, người đang đối mặt với thử thách lớn là dẫn dắt cả một dân tộc vào vùng đất xa lạ. Ông được nhắc nhở đừng để nỗi sợ hãi hay sự chán nản cản bước mình, vì ông không đi một mình. Thông điệp cốt lõi về sự can đảm ở đây là: dũng cảm sẽ dễ dàng hơn khi bạn tin rằng có một chỗ dựa vững chắc luôn ở bên.
“Hãy vững lòng bền chí; chớ sợ chi và chớ kinh khủng trước mặt các dân đó; vì Giê-hô-va Ðức Chúa Trời ngươi đi cùng ngươi; Ngài chẳng lìa khỏi ngươi, chẳng từ bỏ ngươi đâu.”
Câu này được nói với cả một cộng đồng đang lo sợ trước những kẻ thù mạnh hơn họ. Họ được khuyến khích đối mặt với nỗi sợ đó, không phải vì nguy hiểm không có thật, mà vì họ có người đồng hành sẽ không bao giờ bỏ rơi họ. Thông điệp về sự can đảm ở đây là: chúng ta vẫn có thể tiến lên dù đang sợ hãi, đặc biệt khi cảm thấy không phải đi một mình.
“Ðức Giê-hô-va là ánh sáng và là sự cứu rỗi tôi: Tôi sẽ sợ ai? Ðức Giê-hô-va là đồn lũy của mạng sống tôi: Tôi sẽ hãi hùng ai?”
Đây là một bài thơ của một người tên Đa-vít, người đã trải qua nhiều tình huống nguy hiểm đến tính mạng, và ông đang suy ngẫm về lý do mình chọn không sống trong sợ hãi. Ông dùng hình ảnh 'ánh sáng' và 'thành lũy' — một pháo đài kiên cố — để mô tả nguồn tự tin và sự an toàn của mình. Liên hệ đến sự can đảm là: nỗi sợ sẽ mất đi sức mạnh khi bạn có điều gì đó lớn hơn mang lại cho bạn sự rõ ràng và cảm giác được bảo vệ.
“Ðừng sợ, vì ta ở với ngươi; chớ kinh khiếp, vì ta là Ðức Chúa Trời ngươi! Ta sẽ bổ sức cho ngươi; phải, ta sẽ giúp đỡ ngươi, lấy tay hữu công bình ta mà nâng đỡ ngươi.”
Trong câu này, Đức Chúa Trời nói trực tiếp với những người đang kiệt sức và nản lòng, hứa không chỉ hiện diện mà còn chủ động tiếp thêm sức mạnh và nâng đỡ họ. Hình ảnh 'nâng đỡ bằng tay phải công bình' gợi lên cảnh một ai đó đang chìa tay ra để giữ bạn khỏi ngã. Điều này liên quan đến sự can đảm vì nó cho thấy sức mạnh nội tâm không nhất thiết phải tự mình tạo ra — nó có thể đến từ một nguồn bên ngoài chúng ta.
“Vì Ðức Chúa Trời chẳng ban cho chúng ta tâm thần nhút nhát, bèn là tâm thần mạnh mẽ, có tình thương yêu và giè giữ.”
Câu này trích từ một bức thư của sứ đồ Phao-lô, thách thức quan niệm rằng việc tin vào Đức Chúa Trời khiến người ta trở nên yếu đuối hay thụ động. Thay vào đó, ông nói rằng tâm linh bên trong tạo ra sức mạnh, tình yêu thương và sự tự chủ — tất cả đều là những phẩm chất cần thiết để sống can đảm. Thông điệp là: sự can đảm thực sự không phải là sự liều lĩnh, mà là sự kết hợp giữa sức mạnh, quan tâm đến người khác và khả năng kiểm soát bản thân sáng suốt.
“Ta đã bảo các ngươi những điều đó, hầu cho các ngươi có lòng bình yên trong ta. Các ngươi sẽ có sự hoạn nạn trong thế gian, nhưng hãy cứ vững lòng, ta đã thắng thế gian rồi!”
Chúa Giê-su nói điều này với các môn đồ ngay trước khi đối mặt với cái chết của chính mình, thành thật thừa nhận rằng cuộc sống sẽ mang đến những khó khăn và gian nan thực sự — Ngài không hứa một con đường bằng phẳng. Tuy nhiên, Ngài khuyến khích họ hãy vững lòng, tức là tìm thấy bình an nội tâm và sự can đảm, vì Ngài đã tìm được con đường vượt qua những điều tồi tệ nhất mà thế gian có thể mang lại. Bài học về sự can đảm ở đây là: can đảm không phải là không gặp khó khăn, mà là quyết tâm vẫn giữ hy vọng và bình tĩnh dù khó khăn đang hiện diện.