Giá trị bản thân
Kinh Thánh khẳng định rằng mỗi con người đều có giá trị vô hạn, không phải vì thành tích cá nhân, mà vì họ được tạo dựng theo hình ảnh của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời đã thể hiện giá trị tối cao của con người qua việc sai Chúa Giê-xu đến chịu chết vì nhân loại. Kinh Thánh kêu gọi các tín hữu nhìn nhận bản thân qua con mắt của Đức Chúa Trời — được yêu thương sâu sắc, được chọn lựa và quý báu.
“Vì Ðức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.”
Câu này nói rằng Đức Chúa Trời yêu thương nhân loại đến mức sẵn sàng hy sinh Con của Ngài để con người được sống mãi mãi thay vì bị hủy diệt. Đây là tuyên bố về giá trị của mỗi con người — không dựa trên thành tích hay địa vị, mà đơn giản vì chúng ta tồn tại và được yêu thương. Với Đức Chúa Trời, con người có giá trị đến mức Ngài sẵn lòng trả cái giá cao nhất có thể.
“Tôi cảm tạ Chúa, vì tôi được dựng nên cách đáng sợ lạ lùng. Công việc Chúa thật lạ lùng, lòng tôi biết rõ lắm.”
Tác giả bày tỏ sự kinh ngạc trước sự tinh tế và kỳ diệu trong cách cơ thể và tâm trí con người được tạo ra, quy công điều đó cho Đức Chúa Trời là Đấng thiết kế nên tất cả. Cụm từ 'được dựng nên cách đáng sợ và kỳ diệu' có nghĩa là chúng ta được tạo ra với sự tỉ mỉ và quan tâm đến mức khiến người ta phải kinh ngạc. Câu này khuyến khích mỗi người nhìn nhận bản thân không phải là tầm thường hay vô nghĩa, mà là điều gì đó phi thường và được tạo ra một cách có chủ đích.
“Ðức Chúa Trời dựng nên loài người như hình Ngài; Ngài dựng nên loài người giống như hình Ðức Chúa Trời; Ngài dựng nên người nam cùng người nữ.”
Câu này dạy rằng mỗi con người — bất kể giới tính, chủng tộc hay xuất thân — đều được tạo ra để phản chiếu bản chất và phẩm hạnh của Đức Chúa Trời. Được tạo dựng 'theo hình ảnh của Đức Chúa Trời' có nghĩa là con người mang trong mình một phẩm giá và giá trị bẩm sinh mà không ai có thể lấy đi được. Điều này đặt mọi người ngang bằng nhau, ngụ ý rằng giá trị của chúng ta đến từ Đấng tạo ra chúng ta, chứ không phải từ việc chúng ta làm gì hay người khác nhìn nhận chúng ta như thế nào.
“Nhưng anh em là dòng giống được lựa chọn, là chức thầy tế lễ nhà vua, là dân thánh là dân thuộc về Ðức Chúa Trời, hầu cho anh em rao giảng nhơn đức của Ðấng đã gọi anh em ra khỏi nơi tối tăm, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài;”
Câu này dùng ngôn ngữ cao quý và vinh dự — 'được chọn lựa,' 'hoàng tộc,' 'sở hữu đặc biệt' — để mô tả cách Đức Chúa Trời nhìn nhận những người theo Ngài. Điều này muốn nói rằng mỗi người không phải là một sự tình cờ hay một ý nghĩ thêm vào, mà là người được lựa chọn cụ thể và được trân trọng. Câu này nói thẳng đến giá trị bản thân, nhắc nhở mỗi người rằng họ được xem là quý giá và đặc biệt, chứ không bị bỏ qua hay lãng quên.
“Vậy, đừng sợ chi hết, vì các ngươi quí trọng hơn nhiều con chim sẻ.”
Chúa Giê-xu đang nói với các môn đồ rằng đừng để nỗi sợ hãi hay lo lắng chi phối họ, dùng hình ảnh những con chim sẻ nhỏ bé để so sánh — nếu ngay cả những sinh vật nhỏ bé, bình thường đó còn được Đức Chúa Trời quan tâm, thì con người còn quan trọng hơn nhiều. Đây là lời trấn an trực tiếp rằng con người có giá trị đáng kể trong mắt Đức Chúa Trời. Đó là lời nhắc nhở rằng không có ai quá nhỏ bé, quá tầm thường hay quá bị lãng quên mà không có giá trị thực sự.
“vì chúng ta là việc Ngài làm ra, đã được dựng nên trong Ðức Chúa Jêsus Christ để làm việc lành mà Ðức Chúa Trời đã sắm sẵn trước cho chúng ta làm theo.”
Câu này so sánh mỗi người với một tác phẩm nghệ thuật hay một kiệt tác ('công trình tay'), nói rằng Đức Chúa Trời đã cố tình thiết kế mỗi cá nhân với một mục đích cụ thể trong tâm trí. Điều này gợi ý rằng con người không có mặt ở đây một cách tình cờ — họ được tạo ra có ý nghĩa, và có những điều tốt đẹp mà họ được trang bị riêng để đóng góp cho thế giới. Điều này mang lại cảm giác về giá trị bản thân không chỉ dựa trên việc được yêu thương, mà còn dựa trên việc có một vai trò có ý nghĩa để thực hiện.