Cái chết
Kinh Thánh nói thẳng về cái chết, nhìn nhận nó như hậu quả của tội lỗi nhưng vẫn ban cho niềm hy vọng qua sự phục sinh. Lời Chúa dạy rằng cái chết thể xác không phải là kết thúc, mà là một sự chuyển tiếp, và nhờ Chúa Giê-xu, những ai tin có thể chắc chắn về sự sống đời đời. Đức Chúa Trời an ủi người đau buồn và biến nỗi sợ chết thành niềm hy vọng.
“Ðức Chúa Jêsus phán rằng: Ta là sự sống lại và sự sống; kẻ nào tin ta thì sẽ sống, mặc dầu đã chết rồi.”
Chúa Giê-su tuyên bố rằng Ngài có quyền năng chiến thắng cái chết, và những ai tin vào Ngài sẽ có một cuộc sống vượt qua cả cái chết thể xác. Nói cách khác, đối với những người tin, cái chết không phải là dấu chấm hết cuối cùng — vẫn còn điều gì đó ở phía bên kia. Đây là câu Kinh Thánh cốt lõi trong quan điểm của người Cơ Đốc rằng cái chết thể xác không phải là kết thúc tuyệt đối của một con người.
“Vì tiền công của tội lỗi là sự chết; nhưng sự ban cho của Ðức Chúa Trời là sự sống đời đời trong Ðức Chúa Jêsus Christ, Chúa chúng ta.”
Câu này dùng hình ảnh tiền lương — giống như tiền công nhận được — để nói rằng sự sai trái tự nhiên dẫn đến cái chết, cả về thể xác lẫn tâm linh. Nhưng nó đối lập điều đó với ý tưởng về một món quà miễn phí: một cuộc sống không có hồi kết, được ban tặng qua Chúa Giê-su. Câu này cho thấy cái chết không phải là ngõ cụt không thể tránh khỏi, mà là điều có thể được vượt qua thông qua mối quan hệ với Đức Chúa Trời.
“Dầu khi tôi đi trong trũng bóng chết, Tôi sẽ chẳng sợ tai họa nào; vì Chúa ở cùng tôi; Cây trượng và cây gậy của Chúa an ủi tôi.”
'Thung lũng tối tăm nhất' là cách nói thơ mộng để mô tả những khoảnh khắc đáng sợ và khó khăn nhất trong cuộc đời, bao gồm cả việc đối mặt với cái chết. Tác giả muốn nói rằng ngay cả trong những lúc đó, họ không cảm thấy cô đơn — có sự hiện diện an ủi của Đức Chúa Trời dẫn dắt họ vượt qua. Câu này thường được đọc trong các đám tang vì nó nói thẳng vào nỗi sợ hãi và đau buồn xung quanh cái chết.
“Hỡi sự chết, sự thắng của mầy ở đâu? Hỡi sự chết, cái nọc của mầy ở đâu?”
Câu này nghe như một bài ca chiến thắng, chế giễu cái chết như thể nó đã mất hết sức mạnh. Trong niềm tin Cơ Đốc, việc Chúa Giê-su sống lại từ cõi chết có nghĩa là cái chết không còn là tiếng nói cuối cùng đối với con người. Câu này bày tỏ sự tự tin mạnh mẽ rằng dù cái chết là thật, nhưng nó không phải là điều cuối cùng cần phải sợ hãi.
“Ngài sẽ lau ráo hết nước mắt khỏi mắt chúng, sẽ không có sự chết ,cũng không có than khóc, kêu ca, hay là đau đớn nữa; vì những sự thứ nhứt đã qua rồi.”
Câu này mô tả một trạng thái tương lai — thường được gọi là thiên đàng — nơi mà mọi đau khổ, buồn bã và cái chết sẽ không còn tồn tại nữa. Nó vẽ nên một bức tranh về sự chữa lành và phục hồi hoàn toàn, nơi mọi điều đau đớn trong cuộc sống con người, bao gồm cả sự mất mát và cái chết, đều biến mất vĩnh viễn. Đối với những người đang đau buồn, điều này mang lại hy vọng rằng đau khổ và cái chết không phải là thực tại vĩnh cửu mà chỉ là tạm thời.
“Vậy thì, vì con cái có phần về huyết và thịt, nên chính Ðức Chúa Jêsus cũng có phần vào đó, hầu cho Ngài bởi sự chết mình mà phá diệt kẻ cầm quyền sự chết, là ma quỉ,”
Đoạn này giải thích rằng Chúa Giê-su trở thành một con người chính là để Ngài có thể trải qua cái chết, và qua đó, phá vỡ sự kìm kẹp của cái chết đối với con người. Ý tưởng ở đây là nhiều người sống cả cuộc đời bị kiểm soát bởi nỗi sợ chết, và Chúa Giê-su đến để phá vỡ nỗi sợ đó. Câu này mang lại quan điểm rằng cái chết không phải là một chủ nhân đáng khiếp sợ, mà là một thế lực đã bị đánh bại.