Thiên đàng
Thiên đàng được mô tả trong Kinh Thánh là nơi ở đời đời của Đức Chúa Trời và là đích đến cuối cùng cho những ai tin vào Chúa Giê-xu Christ. Kinh Thánh miêu tả thiên đàng là nơi có niềm vui, sự bình an và sự hiệp thông trọn vẹn với Đức Chúa Trời, không còn tội lỗi, đau khổ và sự chết. Từ những lời hứa của Chúa Giê-xu đến những khải tượng trong sách Khải Huyền, Kinh Thánh luôn hướng người tin Chúa đến niềm hi vọng về sự sống đời đời trong sự hiện diện của Đức Chúa Trời.
“Trong nhà Cha ta có nhiều chỗ ở; bằng chẳng vậy, ta đã nói cho các ngươi rồi. Ta đi sắm sẵn cho các ngươi một chỗ.”
Chúa Giêsu nói với các môn đệ rằng thiên đàng — được gọi là nhà của Cha Ngài — là một nơi rộng lớn, có chỗ cho tất cả mọi người, và Ngài đi trước để chuẩn bị chỗ cho họ. Giống như một người chủ nhà rời đi sớm để sắp xếp mọi thứ trước khi khách đến. Câu này mô tả thiên đàng như một nơi chào đón, được chuẩn bị chu đáo, không phải là nơi xa lạ hay đáng sợ.
“Ngài sẽ lau ráo hết nước mắt khỏi mắt chúng, sẽ không có sự chết ,cũng không có than khóc, kêu ca, hay là đau đớn nữa; vì những sự thứ nhứt đã qua rồi.”
Câu này từ sách Khải Huyền — cuốn sách cuối cùng của Kinh Thánh, chứa đầy những khải tượng về tương lai — mô tả thiên đàng là nơi hoàn toàn không có đau khổ, mất mát hay đau đớn. Tất cả những gì khiến cuộc sống trên trái đất trở nên khó khăn và đau lòng đơn giản là không còn tồn tại ở đó nữa. Câu này vẽ nên thiên đàng như một trải nghiệm tuyệt vời nhất về sự bình an và chữa lành.
“Vì Ðức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.”
Đây là một trong những câu nổi tiếng nhất trong Kinh Thánh, nói rằng Đức Chúa Trời yêu thương nhân loại đến mức Ngài sai Con Ngài là Chúa Giêsu đến trần gian, và bất kỳ ai tin tưởng vào Chúa Giêsu sẽ không chết vĩnh viễn mà được sống đời đời — tức là sống ở thiên đàng mãi mãi. Câu này cho thấy thiên đàng không phải là thứ phải tự kiếm được, mà là món quà được trao tặng vì tình yêu thương. Đối với người chưa theo đạo, câu này giúp giải thích tại sao người Kitô hữu xem đức tin vào Chúa Giêsu là con đường dẫn đến thiên đàng.
“Nhưng chúng ta là công dân trên trời; ấy là từ nơi đó mà chúng ta trông đợi Cứu Chúa mình là Ðức Chúa Jêsus Christ,”
Sứ đồ Phaolô nói với các tín hữu đầu tiên rằng dù họ đang sống trên trái đất, nhà thật sự và sự trung thành cuối cùng của họ thuộc về thiên đàng — giống như một người sống ở nước ngoài nhưng vẫn mang quốc tịch của đất nước gốc. Họ đang sống ở một nơi nhưng thực sự thuộc về một nơi khác. Câu này khuyến khích quan niệm rằng cuộc sống trên trái đất chỉ là tạm thời, và thiên đàng mới là nơi người tin thực sự thuộc về.
“Vả, chúng ta biết rằng nếu nhà tạm của chúng ta dưới đất đổ nát, thì chúng ta lại có nhà đời đời trên trời, bởi Ðức Chúa Trời, không phải bởi tay người làm ra.”
Phaolô dùng một hình ảnh so sánh ở đây, ví thân xác con người như một chiếc lều tạm — thứ dễ vỡ và không bền — và nói rằng khi nó mất đi, người tin sẽ nhận được một ngôi nhà vĩnh cửu, hoàn hảo trên thiên đàng do Đức Chúa Trời tạo ra, không phải do con người xây dựng. Đây là cách nói rằng cái chết thể xác không phải là kết thúc, mà là sự chuyển tiếp sang điều gì đó bền vững và vĩ đại hơn nhiều. Câu này trấn an mọi người rằng có một sự tồn tại vĩnh cửu đang chờ đợi phía sau cuộc sống này.
“Ðoạn, tôi thấy trời mới và đất mới; vì trời thứ nhứt và đất thứ nhứt đã biến đi mất, và biển cũng không còn nữa.”
Câu này từ sách Khải Huyền mô tả một khải tượng về một vũ trụ được đổi mới hoàn toàn — 'trời mới và đất mới' — thay thế thế giới cũ, đổ vỡ mà chúng ta biết ngày nay. Câu này gợi ý rằng tương lai cuối cùng không chỉ là việc đi đến một nơi xa xôi, mà là toàn bộ thế giới được tạo dựng lại và phục hồi. Đối với người chưa quen với Kinh Thánh, câu này vẽ nên thiên đàng không phải là một thế giới trôi nổi trên mây, mà là một phiên bản thực tại được biến đổi và hoàn hảo hóa.