Báp-têm
Báp-têm là một nghi lễ thiêng liêng do Chúa Giê-xu thiết lập và được thực hành trong suốt Tân Ước như là dấu hiệu bên ngoài của đức tin và sự ăn năn bên trong. Báp-têm tượng trưng cho sự chết đối với tội lỗi, sự sống lại trong đời sống mới, và sự đồng nhất của người tin với sự chết và phục sinh của Chúa Giê-xu. Kinh Thánh trình bày báp-têm như một bước vâng phục quan trọng cho tất cả những ai tin vào Chúa Giê-xu.
“Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Ðức Cha, Ðức Con, và Ðức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ,”
Đức Chúa Jêsus đang dặn các môn đồ hãy đi khắp thế giới để dạy dỗ mọi người về thông điệp của Ngài, và làm lễ báp-têm — tức là một nghi thức dùng nước — cho những ai tin theo. Ba danh hiệu được nhắc đến (Cha, Con, và Thánh Linh) là cách người Cơ Đốc hiểu về Đức Chúa Trời. Câu này cho thấy báp-têm là hành động công khai thể hiện sự cam kết khi một người quyết định theo Chúa Jêsus.
“Phi -e-rơ trả lời rằng: Hãy hối cải, ai nấy phải nhơn danh Ðức Chúa Jêsus chịu phép báp-tem, để được tha tội mình, rồi sẽ được lãnh sự ban cho Ðức Thánh Linh.”
Phi-e-rơ, một trong những người theo Chúa Jêsus, đang nói với đám đông rằng nếu họ hối hận về những điều sai trái mình đã làm và muốn thay đổi, họ nên chịu báp-têm như một dấu hiệu của sự thay đổi đó. Ông hứa rằng khi làm vậy, những lỗi lầm trong quá khứ sẽ được tha thứ và họ sẽ nhận được sự dẫn dắt từ Đức Thánh Linh — tức là sự hiện diện của Đức Chúa Trời bên trong con người. Câu này kết nối báp-têm với sự thay đổi nội tâm, sự tha thứ và một khởi đầu mới.
“Vậy chúng ta đã bị chôn với Ngài bởi phép báp tem trong sự chết Ngài, hầu cho Ðấng Christ nhờ vinh hiển của Cha được từ kẻ chết sống lại thể nào, thì chúng ta cũng sống trong đời mới thể ấy.”
Phao-lô, một tác giả Cơ Đốc, dùng ngôn ngữ hình ảnh để nói rằng khi chịu báp-têm, người ta tượng trưng như cùng chết và chôn với Chúa Jêsus — tức là từ bỏ con người cũ — rồi trỗi dậy để sống một cuộc đời hoàn toàn mới, giống như Chúa Jêsus sống lại sau khi chết. Nước báp-têm tượng trưng cho việc đi xuống trong sự chết và trở lên với sự đổi mới. Câu này cho thấy báp-têm không chỉ là một nghi lễ, mà còn là biểu tượng mạnh mẽ của sự thay đổi cá nhân.
“Vả, trong những ngày đó, Ðức Chúa Jêsus đến từ Na-xa-rét là thành xứ Ga-li-lê, và chịu Giăng làm phép báp-tem dưới sông Giô-đanh.”
Câu này mô tả một thời điểm lịch sử khi chính Đức Chúa Jêsus được một người tên Giăng làm báp-têm dưới sông Giô-đanh. Dù Chúa Jêsus được cho là không có tội trong niềm tin Cơ Đốc, Ngài vẫn trải qua nghi thức báp-têm, cho thấy Ngài đồng hóa mình với những người bình thường. Thời điểm này rất quan trọng vì nó đánh dấu sự bắt đầu cuộc sống công khai của Chúa Jêsus và là tấm gương mà những người theo Ngài sẽ noi theo.
“Vả, anh em thảy đều chịu phép báp tem trong Ðấng Christ, đều mặc lấy Ðấng Christ vậy.”
Phao-lô dùng hình ảnh mặc quần áo để mô tả điều xảy ra về mặt tâm linh khi một người chịu báp-têm — như thể họ đang 'mặc lấy' Chúa Jêsus, nghĩa là các giá trị, tính cách và lối sống của Ngài nay bao phủ lấy họ. Điều này cho thấy báp-têm không chỉ là một sự kiện một lần; đó là sự khởi đầu của một bản sắc mới. Câu này nhấn mạnh rằng qua báp-têm, một người được kết hợp chặt chẽ với Chúa Jêsus và bắt đầu sống khác đi.
“Phép báp-tem bây giờ bèn là ảnh tượng của sự ấy để cứu anh em, phép ấy chẳng phải sự làm sạch ô uế của thân thể, nhưng một sự liên lạc lương tâm tốt với Ðức Chúa Trời, bởi sự sống lại của Ðức Chúa Jêsus Christ,”
Phi-e-rơ so sánh báp-têm với câu chuyện chiếc tàu của Nô-ê, nơi nước vừa hủy diệt vừa cứu sống — nước xóa bỏ thế giới cũ trong khi đưa Nô-ê qua an toàn. Ông làm rõ rằng báp-têm không phải là việc làm sạch thân thể bên ngoài, mà là sự cam kết chân thành từ bên trong đối với Đức Chúa Trời, và sự cam kết này có thể thực hiện được vì Chúa Jêsus đã sống lại từ cõi chết. Câu này khắc họa báp-têm như một lời hứa sâu sắc từ tận đáy lòng — hơn là chỉ một nghi lễ bên ngoài.