Chia sẻ đức tin
Chia sẻ đức tin là sứ mệnh trung tâm của mỗi tín đồ trong Kinh Thánh. Kinh Thánh liên tục kêu gọi Cơ Đốc nhân rao giảng Tin Lành, làm chứng dạn dĩ, và môn đồ hóa muôn dân. Từ Đại Mạng Lệnh đến các thư tín của Phao-lô, Lời Đức Chúa Trời trang bị và thúc đẩy tín đồ chia sẻ tin lành của Chúa Giê-xu.
“Vậy, hãy đi dạy dỗ muôn dân, hãy nhơn danh Ðức Cha, Ðức Con, và Ðức Thánh Linh mà làm phép báp tem cho họ,”
Chúa Giêsu đang kêu gọi những người theo Ngài hãy ra đi và chia sẻ thông điệp của Ngài với mọi người trên thế giới, thay vì chỉ giữ riêng cho mình. Từ 'môn đồ' ở đây có nghĩa đơn giản là học trò hoặc người học hỏi. Đây là nền tảng của việc chia sẻ đức tin — một lời kêu gọi trực tiếp hãy truyền đạt những gì bạn tin tưởng đến tất cả mọi người, ở khắp nơi.
“Nhưng khi Ðức Thánh Linh giáng trên các ngươi, thì các ngươi sẽ nhận lấy quyền phép, và làm chứng về ta tại thành Giê-ru-sa-lem, cả xứ Giu-đê, xứ Sa-ma-ri, cho đến cùng trái đất.”
Câu này hứa rằng những người tin sẽ nhận được sức mạnh và can đảm từ bên trong — được gọi là Đức Thánh Linh — để nói về đức tin của mình một cách tự tin, bắt đầu từ những người xung quanh và lan rộng ra toàn thế giới. Một 'nhân chứng' đơn giản là người chia sẻ những gì họ đã trực tiếp trải nghiệm. Câu này liên quan đến việc chia sẻ đức tin bằng cách cho thấy điều đó bắt đầu từ những điều nhỏ bé và dần lan rộng ra khắp nơi trên trái đất.
“Nhưng họ chưa tin Ngài thì kêu cầu sao được? Chưa nghe nói về Ngài thì làm thể nào mà tin? Nếu chẳng ai rao giảng, thì nghe làm sao?”
Phao-lô đang đưa ra một lập luận rất logic: nếu không ai nói cho người khác biết về một niềm tin, thì làm sao người đó có thể hiểu hoặc đón nhận nó được? Cũng giống như việc yêu cầu ai đó yêu thích một cuốn sách mà họ chưa từng nghe đến. Câu này nhấn mạnh rằng việc chia sẻ đức tin là điều cần thiết — phải có người lên tiếng, vì niềm tin không thể tự lan truyền.
“nhưng hãy tôn Ðấng Christ, là Chúa, làm thánh trong lòng mình. Hãy thường thường sẵn sàng để trả lời mọi kẻ hỏi lẽ về sự trông cậy trong anh em, song phải hiền hòa và kính sợ,”
Câu này khuyến khích những người tin hãy luôn sẵn sàng giải thích lý do tại sao họ có hy vọng và bình an trong cuộc sống, khi có người tò mò muốn hỏi. Điều quan trọng là câu này nhấn mạnh phải làm điều đó với sự tử tế và tôn trọng, không phải bằng áp lực hay phán xét. Đây là lời nhắc nhở rằng việc chia sẻ đức tin nên cảm thấy như một cuộc trò chuyện bình thản và chân thành, không phải một cuộc tranh luận hay bài giảng.
“hãy giảng đạo, cố khuyên, bất luận gặp thời hay không gặp thời, hãy đem lòng rất nhịn nhục mà bẻ trách, nài khuyên, sửa trị, cứ dạy dỗ chẳng thôi.”
Phao-lô đang khuyên một người lãnh đạo trẻ tên Ti-mô-thê hãy chia sẻ đức tin của mình một cách nhất quán — dù thời điểm có thuận tiện hay không — và phải làm điều đó với sự kiên nhẫn và hướng dẫn rõ ràng. 'Rao giảng lời Chúa' đơn giản có nghĩa là truyền đạt những gì bạn tin tưởng một cách cởi mở và trung thực. Câu này cho thấy việc chia sẻ đức tin không chỉ dành cho những lúc thuận tiện; nó đòi hỏi sự cam kết bền bỉ và tinh thần sẵn sàng vừa thành thật vừa quan tâm đến người khác.
“Lời nói anh em phải có ân hậu theo luôn, và nêm thêm muối, hầu cho anh em biết nên đối đáp mỗi người là thể nào.”
Câu này sử dụng hai hình ảnh sinh động — 'ân huệ' có nghĩa là sự ấm áp và thiện chí, còn 'muối' tượng trưng cho điều gì đó thêm hương vị và làm cho cuộc trò chuyện thú vị hơn — để mô tả cách những người tin nên nói chuyện với người khác về đức tin của mình. Về cơ bản, câu này muốn nói: hãy dễ chịu, suy nghĩ thấu đáo và cuốn hút trong các cuộc trò chuyện, chứ không phải gay gắt hay nhàm chán. Đối với việc chia sẻ đức tin, đây là lời khuyên thực tế để trở thành người giao tiếp tốt, thu hút người khác lại gần thay vì đẩy họ ra xa.